”Em chẳng là cây mận của ai
Em là cây mận của em
Bám rễ vào đất đai thẳm sâu là nỗi buồn
Và trời xanh là lòng kiêu hãnh.”
Tác giả: Ngan Tran
Thu ca
”Tháng chín rồi
Ngày mỏng quá ngày ơi…
Sắc xanh là sắc da trời
Mong manh là khói lặng lời là mây.”
Thu khúc
‘Lời mưa hay lời em
chào hạnh phúc của mùa thu cũ
bàn tay lạnh thèm bàn tay ấp ủ
anh có về cho giấc ngủ xôn xao?”
Thơ tình tuổi 24
”Và mai sáng, thấy mình can đảm thiệt
Trả cho anh mọi thắm thiết trên đời…”
Em xin lỗi
”Em xin lỗi vì mình chẳng khác gì một cây tầm gửi
Đặt lẽ sống của mình lên một kẻ khác mình.
Nhưng anh biết không những nụ hồng kiêu hãnh tươi xinh
Chỉ mọc ở vườn nhà kẻ khác…”
Sợi đau sợi buốt sợi đưa người về
”Người về bóng nắng bỗng đau
Ta nghe nước mắt lịm sâu cuối ngày
Người đi thuở ấy ta say
Chôn bao cay đắng tuổi gầy hai mươi..”
Có lẽ nào anh lại sợ tình yêu
”Có lẽ nào anh lại sợ tình yêu
Như sợ hãi lòng người quay quắt
Sợ sáng nắng chiều mưa
Sợ có rồi lại mất
Sợ nước chảy hoa trôi trơ lại bọt bèo…”
Đêm
”Những đợi chờ của em là một ngọn đèn
Treo trước thềm
Anh ở đâu giữa lòng thành phố?
Bóng em hắt lên gương mặt nỗi buồn…”
Unknown
”Phải chi em đừng gọi điện cho tôi
Và đừng nói bằng nước mắt
Nếu một ngày tình yêu đã mất
Đừng mong chi tình trở lại em ơi…”