Ly khúc

”Có thể là em nhớ
Có thể là em quên
Một cuộc tình rất nhỏ
Đã trôi về lênh đênh…”

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

”Đừng để nỗi buồn ám ảnh mình nhiều quá
Khi đêm nay anh chẳng trở về
Gió mùa thu vẫn gợi những say mê
Tim thao thức vẫn cần cơn ngoan ngủ
Và nhất là thôi ủ rũ
Để đừng lạc lõng giữa mênh mông…”

Còn lại

”Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc
Yêu một người mà cảm thấy mênh mông…”

Hoạn Thư

”Tằm vàng ngự giữa nong dâu
Ruồi xanh ở đợ thân trâu trọn đời
Đàn ông là chiếc thuyền trôi
Sao em lỡ bến tin lời bướm ong?”

Vẫn mơ cơn gió Tây Hồ cũ

”Ta như kẻ đến từ xa lắc
Ngơ ngác mà trông nắng phai chiều
Ánh mắt cỏ cây xào xạc lá
Sỏi đá bên đường đã lên rêu…”

Chốn về

”Tôi có một ngôi nhà khép cửa,
chưa bao giờ tôi mời ai tới đó…
Bởi không thể đeo mặt nạ,
không thể nói những lời xa lạ
ở nơi trú ẩn cuối cùng!”

Tháng tám vào cơn đau

”Trên tờ thư viết vội
Tháng Tám vào cơn đau
Trong mỗi ngày trông đợi
Có bạt ngàn nhớ nhau…”

Hạnh phúc thừa

”Ta giống như con ốc mượn hồn
chở trên lưng mái nhà kẻ khác
nơm nớp lo âu

Xin lỗi hạnh phúc thừa
bao giờ ngươi vỡ?…”

Ký ức

”Sao em nhớ căn phòng đầy tranh
đầy áo quần
đầy sách
tưởng như không còn chỗ cho con người
mà may sao
vẫn còn chỗ cho chúng ta
cho hạnh phúc
cho đớn đau…”