”Có đôi chút nực cười thời trẻ quá
Chưa hết tung tăng đã muốn bạc đầu
Có đôi chút bùng nhùng thời trẻ quá
Chơi hơi nhiều rút lại, có gì đâu…”
Tác giả: Ngan Tran
Trái tim em vỡ nát ra rồi
”Trái tim em đã vỡ nát ra rồi
Anh làm sao có thể ghép lành lại
Lời xin lỗi dẫu có là phép lạ
Cũng chỉ là để vơi nhẹ cơn đau…
.Sao nỡ đành gây khổ cho nhau
Để rồi xin tha thứ?”
Biển trong ta
”Lòng người – cái biển tí hon
Mà nghìn năm nữa vẫn còn sâu xa”
“Que diêm nhỏ cháy bùng rồi tắt lịm…”
”Ga nhỏ ồn ào, hồi hộp nỗi riêng chung
Ta sẽ nhớ khung cảnh này mãi mãi
Những gì nói ra,
những gì chưa nói hết
Tàu chuyển bánh rồi, còi xé bên tai…”
Chia chồng
”Đã mang tiếng có chồng rồi
dám đâu ngẩng mặt nhìn trời thở than…
Chợ tàn, quang gánh dở dang
đò đông chậm bước lỡ sang chuyến chiều…”
Bóc đi nỗi nhớ mùa
”Có cái gì mất đi
Lại mất đi vĩnh viễn?
Có cái gì mới đến
Lại mới hoài trong ta?”
Tháng bảy
”Tháng Bảy về nhen nhóm những đốm lửa hồng
Hoa trạng nguyên rực màu trên phố vắng
Cơn mưa chiều thôi rơi. Trời thắp nắng
Bảy sắc cầu vồng thương quá những ngày xưa.”
Bài ca của con sáo
”Ta gửi lại anh một nửa dòng sông
Một nửa đời ta trong mát
Ði qua cơn khát
Anh còn giữ không?”
Bài thơ không gửi
”Em góp nhặt nỗi buồn, anh có nhận?
Góp nhặt ngàn đêm đơn chiếc tặng riêng người
Em góp nhặt lời nào anh đã nói
Xin anh đừng đòi lại, đừng quên…”