Tự bạch

”Thì có chứ, ta cũng xao xuyến chứ
Cũng nhớ nhung, nghĩ ngợi suốt bao phen
Nhưng lòng người, ta chưa rõ trắng đen
Ta hèn lắm, dấn thân hoài sợ chết…”

Mùa thu ngồi hát

”Đám mây phiêu lãng về đâu
Mùa thu lẳng lặng pha màu trên cây
Dễ cười dễ khóc – em đây
Vẫn như xưa vẫn như ngày gặp anh…”

Ngày tháng trôi đi

”Tôi hồn vẫn đứng yên như tượng
Trông tháng ngày đi trên cánh tay…”

Đừng hứa sẽ cho nhau

”Ta như chú gấu già sợ những ngày sương giá,
Mượn tạm gốc cây sồi trú ẩn những mùa đông,
Rất có thể là YÊU, rất có thể là KHÔNG,
Ta đừng hứa trao cho nhau, cả trời, cả đất…”

Chén rượu đôi đường

”Tối nay còn họp mặt,
Ngày mai đã cách xa.
Vàng xanh thay sắc cỏ,
Tươi úa đổi màu hoa.
Đường trần muôn vạn ngã ba,
Nhớ nhung muốn gặp biết là có nên…”

Không gặp

”Yêu một người
Không biết phải làm sao
Em chỉ biết che đậy mình bằng những móng tay vuốt- nhọn- cong- dài- đỏ chót…”
.

Mời yêu

”Mở miệng vàng… và hãy nói yêu tôi,
Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi…”

Phép chia không có lỗi

”Nơi con hòa bình, nơi khác chiến tranh
Phía trước văn minh, đằng sau tăm tối
Người sang, kẻ hèn, người no, kẻ đói
Trên trái đất này hạnh phúc chẳng chia đều…”

Ngược mưa

”Ngược mưa
Bỗng thấy thương mình
Kẻ dại khờ háo hức lao đi giữa tầm tã, mông mênh
Để nghe lại những điều đã cũ…”