Ngược mưa

Ta băng mình lao vỡ tường mưa

Mưa quất vào mặt như những nhát roi

Đau nhói

Phố dường đã quen với những kẻ dại khờ nông nổi

An nhiên nhếch môi cười

Mưa ghim buốt vai

Xoá một bóng hình trong mắt người cay buốt

Mưa gào buốt tai

Xoá hết lời nói cố khỏa lấp cho những điều rất thật

Ngược mưa

Bỗng thấy thương mình

Kẻ dại khờ háo hức lao đi giữa tầm tã, mông mênh

Để nghe lại những điều đã cũ.

Ngược mưa__Nguyễn Thiên Ngân

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s