Quà của bố

“Bố yêu con, nhiều như hơi thở, nhiều như những lần bố chớp mắt trong đời…”

Miền thơ ấu

Mẹ bảo ba còn đang bận đi xa
Ngôi nhà không có đàn ông mùa mưa dột nóc
Dân trong làng nhìn mẹ con mình soi mói…
Đâu hiểu được lòng người đi biển mồ côi.

Thơ viết trên tường nhà dưỡng lão

Nên nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé
Xin con tha thứ cho mẹ
Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!

Nỗi niềm tháng ba

Đành rằng tháng ba vẫn thắp màu hoa cũ
Nhưng có những điều phải sống khác xưa thôi…

Điều ba không muốn nghe từ con gái

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù cho Hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?

Khi tháng năm lên tiếng

Năm nay hoa mai lại nở trong nhà
Đứa con gái theo chồng sẽ suốt ngày bận rộn
Đứa con gái đi học nơi xa sẽ vất vả một mình
Đêm của mẹ sẽ dài
Giấc ngủ chẳng bình yên

các con chưa đi mà mẹ vô cùng nhớ
khi tháng năm nhắc nhở bao điều…

Con đi lấy chồng

Mẹ không thể cho con những gì chưa biết tới
Hãy yêu quý cuộc đời như mẹ đã yêu con!

Về làng

Ta đi mơ mộng trên trời
để cha cuốc đất một đời chưa xong…

Mẹ

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?