Thơ sau đêm chia tay

Nào có phải ai tình đầu cũng đến đích đâu em
Có phải ai khi yêu cũng một lần mà thủy chung mãi mãi
Có phải ai khi chia ly cũng biết đứng lên ngay nhìn lại
Có phải ai khóc- cười cũng rạch ròi những khoảng cách phân chia…

Hồi ức

Con đã đi qua những tháng năm dài
Chân không thể bước ra ngoài nỗi nhớ
Tuổi ấu thơ vẫn từng ngày nhắc nhở
Có một thời…
Cha mẹ…
Đã yêu nhau…

Vô đề

”Đêm nay tôi nở nụ cười
Bằng lòng với một cuộc đời không em…”

Nhạy cảm

”Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu…”

Những giọt lệ

“Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ…”

Bên trong cánh cửa

Em chạm tay vào ranh giới
Nghe hoang vu gió lạnh bốn mùa
Điều chưa có chẳng thể nào đánh mất
Sao vẫn bàng hoàng trên mỗi lối đi xưa?

Ly khúc

”Có thể là em nhớ
Có thể là em quên
Một cuộc tình rất nhỏ
Đã trôi về lênh đênh…”