Ký ức tuổi thơ

Bây giờ trẻ con không còn hát đồng dao nữa
Cũng quên luôn tiếng sáo thả lưng đồi
Tôi trở về con chuồn kim bậu cửa
Cánh chạm vào ký ức tuổi thơ tôi….

À ơi tháng mười…

Bình yên nào từ phía xa cũng dịu dàng chạm khẽ khoảng sống của nhau. Cảm ơn anh. Nàng chắp tay đặt lên tim mình thật nhẹ, tháng mười ơi, ngoan ngoãn ra đi ngoan ngoãn trở về…

Và đẹp làm sao những tim non

Em đã về chưa tháng Chín mong?
Những phố ngày xưa rực đóa hồng
Kỷ niệm tựu trường như còn đó
Và đẹp làm sao những tim non.

Đôi mắt

Dòng mãi dòng trôi
Lời hẹn vài năm thành lời ly biệt
Đường dây viễn liên quay nửa vòng da diết
Thì thầm nhau qua đôi mắt thinh không…

Hồi ức

Con đã đi qua những tháng năm dài
Chân không thể bước ra ngoài nỗi nhớ
Tuổi ấu thơ vẫn từng ngày nhắc nhở
Có một thời…
Cha mẹ…
Đã yêu nhau…

CÓ MỘT TUI ĐỨNG CHỜ TUI LỚN LÊN…

Trưởng thành nghĩa là phải trả giá đắt, không chỉ là những bài học của cuộc đời, mà còn là gửi trả những con người mình từng thương yêu đi theo gió bụi.
Tui-con-nít chưa bao giờ biết được rằng, những điều đơn giản mà nó mong mỏi, như hỏi coi sao tay người nóng vậy, mùi gì trên tóc mà thơm quá vậy, cảm ơn bài hát qua radio nghen, hay thú nhận hồi đó tui thương người dữ lắm… tới khi đủ can đảm để thấy mình không còn bị tổn thương nữa, thì cũng không còn cơ hội nữa. Người kia đã gửi cho tui-kia một sự im lặng rồi ra đi mãi mãi…

THƯƠNG NHỚ MƯỜI HAI…

Nàng sợ phải nhìn thấy cảnh nàng đắm-say-một-mình giữa vùn vụt hân hoan cũ kỹ, nên đành đoạn có lỗi với tháng mười hai.
.Lẽ ra phải dành cho Giáng sinh một ngày ở triền dốc tràn ngập dã quỳ và thoảng nhựa thông.
.Lẽ ra phải dành ngày cuối năm cho một ly sinh tố dưa hấu đỏ ngoác miệng cười trên bờ biển êm đềm vỗ sóng.
.Lẽ ra phải dành khắc giao thừa cho một cơn mơ bất chợt nào đó trên phố đèn lồng Hội An.
.Lẽ ra…