”Đôi khi trông tiếng trả lời
Thế rồi nhận lại một trời lặng thinh!”
Chuyên mục: Nguyễn Thiên Ngân
Thơ tiễn bạn qua sông
”Vì đã lỡ chia quá nhiều trăng gió
Chia trận mưa, chia hồ nước, cơn say
Đường năm cũ hãy còn chưa khép ngõ
Giờ trở về, biết khóc với ai đây?”
Dù thương chứ, ta thương người lắm chứ
“Hạnh phúc đích thực phải là thứ có thể đậu trên vai
Chứ không thể là thứ phải run run ghì giữ…”
Khi thanh âm cũng bất lục như lời
Và tôi biết bi kịch của những tình yêu Là người ta không đủ yêu nhau để cùng đi đến cuối Giờ tôi muốn nằm yên trên núi Mơ về đêm sương…”
Giá mà
Giá mà ta thiếp đi một chốc Tỉnh lại thấy người đang nắm tay Phải mà người biết trăm cơn mộng Chỉ nhớ người thôi – nhớ rất đầy…
Bao giờ cho đến bao giờ
Bao giờ cho đến tháng mườiĐể ta đưa nhau về thưa với mẹRằng mẹ ơi con vẫn là đứa trẻDẫu giờ đây tim đã biết yêu ngườiNày là bạn đời, là đứa trẻ cùng chơiGiờ cũng muốn về làm con của mẹ. Bao giờ cho đến tháng mườiĐể ta đưa nhau lên núiHái giò phong…
Em xin lỗi
”Em xin lỗi vì mình chẳng khác gì một cây tầm gửi
Đặt lẽ sống của mình lên một kẻ khác mình.
Nhưng anh biết không những nụ hồng kiêu hãnh tươi xinh
Chỉ mọc ở vườn nhà kẻ khác…”
Khi những ý nghĩ đớn đau vừa mới chớm
”Khi thức dậy sớm nay, con chim nhỏ bay rồi
Chỉ mình ta ở lại
Trong căn phòng kia thôi…”
Mùa mưa bắt đầu
”Người năm ngoái còn mới tinh
Nay đã thành người xưa
Nhìn nhau bắt đầu ngán lên tới cổ
Bài hát mùa xưa vẫn còn run rẩy
Sao bây giờ chỉ làm mình nhớ đến khôn khuây cái người mình chưa hề mất bao giờ…”