Nhật kí

anh đừng đi, em không cách chi tìm
em biết trốn vào đâu cho bớt nhớ…

Có một bài thơ không bươm bướm

Anh đã có những ngày buồn như thế
Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang …

Biết

Biết không đi trọn ngày mai
Biết trăm năm chỉ ván bài…
em thua!

Nước mắt

”Mẹ sinh em tháng bảy mưa ngâu
nước mắt đủ để bắc cầu Ô Thước…”

Đôi mắt

Dòng mãi dòng trôi
Lời hẹn vài năm thành lời ly biệt
Đường dây viễn liên quay nửa vòng da diết
Thì thầm nhau qua đôi mắt thinh không…

Trở lại biển

”Ta sẽ đến biển rạn vỡ
nhìn xuống trái tim mình
nỗi buồn hoá đá
những mảnh vỡ cuối cùng
gửi lại
đời nhau …”

Như lá úa trôi sông

”anh ạ!
rồi, em sẽ quên hết những gì không phải của riêng em
vì tất cả chỉ để là tiếc nuối
dẫu biết vẫn còn có những giấc mơ giữa đêm làm em bật khóc
thương mùa vàng như lá úa trôi sông…”

.CÓ NGƯỜI LÒNG NHƯ NẮNG QUA ĐÈO.

Đừng nói rằng bạn vào đời tôi và bước ra không hề để lại dấu tích. Nông hay sâu, rộng hay hẹp, dài hay ngắn… dù sao thì khoảnh khắc nào đó nó cũng biết đau.
Đừng hỏi tôi rằng “Không có bạn cuộc sống của tôi có đổi thay nào không?”
Người ta thì cứ trôi, lòng tôi dù có trôi đi nồng nhiệt thì vẫn nghẹn ngào những điều dẫu cũ…

Bài ca của con sáo

”Ta gửi lại anh một nửa dòng sông
Một nửa đời ta trong mát
Ði qua cơn khát
Anh còn giữ không?”