”Trái tim em đã vỡ nát ra rồi
Anh làm sao có thể ghép lành lại
Lời xin lỗi dẫu có là phép lạ
Cũng chỉ là để vơi nhẹ cơn đau…
.Sao nỡ đành gây khổ cho nhau
Để rồi xin tha thứ?”
Trang thơ và chữ, đẹp!
”Trái tim em đã vỡ nát ra rồi
Anh làm sao có thể ghép lành lại
Lời xin lỗi dẫu có là phép lạ
Cũng chỉ là để vơi nhẹ cơn đau…
.Sao nỡ đành gây khổ cho nhau
Để rồi xin tha thứ?”
”Đã mang tiếng có chồng rồi
dám đâu ngẩng mặt nhìn trời thở than…
Chợ tàn, quang gánh dở dang
đò đông chậm bước lỡ sang chuyến chiều…”
”Em góp nhặt nỗi buồn, anh có nhận?
Góp nhặt ngàn đêm đơn chiếc tặng riêng người
Em góp nhặt lời nào anh đã nói
Xin anh đừng đòi lại, đừng quên…”
”Thêm một lần nữa nước mắt em rơi
Thừa thãi quá trước đời anh hạnh phúc…”
”Thơm ngát giây phút sau cùng
hơi thở tan vào mộng
hành trình vẫn có tình anh…”
‘Em quỳ xuống. Ôi ước gì tất cả
chỉ là mơ, chưa trần trụi bao giờ
em chưa khóc. Anh chưa hề bạc bẽo
ôi ước gì chưa có những bài thơ…”
”Câu thơ em rêu đã phủ
Em đi sợi tóc tiễn chân
Trái tim ngàn đời đóng cửa
Tình yêu rơi lại nốt trầm…”
”Sáng hôm nay phải dậy điểm trang
để thấy ta là người còn đầy hy vọng
để thấy đời không dành riêng ai
phải quên để sống…”
”Em đã đón anh về
Nhưng chắc gì giữ anh được lâu hơn
Rồi sẽ có một người đàn bà khác…”