Dạ khúc trắng

Đôi khi em phải cảm ơn sự lẩn tránh của anh
cho em thấy khoảng trống chỗ dựa
còn đủ sự bình yên
điều khao khát đã chìm trong ảo vọng…

Nhật kí

anh đừng đi, em không cách chi tìm
em biết trốn vào đâu cho bớt nhớ…

Đôi mắt

Dòng mãi dòng trôi
Lời hẹn vài năm thành lời ly biệt
Đường dây viễn liên quay nửa vòng da diết
Thì thầm nhau qua đôi mắt thinh không…

Bóc đi nỗi nhớ mùa

”Có cái gì mất đi
Lại mất đi vĩnh viễn?
Có cái gì mới đến
Lại mới hoài trong ta?”

Để nhớ một thời ta đã yêu

”Cuộc sống luôn vội vã với bao nghiệt ngã,
Xô cuốn ta miệt mài.
Một bước chân trượt ngã đã trôi thật dài
Lạc mất nhau ngày mai…”

Nỗi nhớ Sài Gòn

Này bỗng nhiên như một kẻ mộng du
Em nhớ quá những tháng ngày ở đấy
Bạn bè thật thà kẻ khôn ngoan khờ dại
Khi bỗng nhiên xa… xa quá Sài Gòn.