Nhớ một thời cỏ thơm – mây trắng

Sao có lúc lòng buồn đến thế
Dù vẫn cười như chẳng có gì đâu
Mỗi ngày sống vẫn làm đủ việc
Nào đâu hay người đổi mặt thay màu

Sao có lúc vẫn buồn vô cớ
Qua ngã tư chen chúc những người
Huých, đẩy, dẩy, xô như là quỉ dữ
Trời đang yên bỗng gió nổi tơi bời

Sao có lúc lòng buồn đến thế
Dòng sông xưa còn đỏ phù sa?
Ta về quê nhớ một thời khao khát
Cỏ rất thơm mây rất trắng hiền hòa

Ta ao ước giá gì còn trẻ dại
Sẽ chẳng đi ra phía đô thành
Làm thôn nữ bế bồng con cái
Ấp iu nâng bếp lửa nhà mình

Thì sẽ chẳng thấy buồn đến thế
Ở đâu ra sao lắm kẻ dữ dằn
Những người tốt đi đâu hết cả
Thương cây còn cố giữ một màu xanh…

.
Nhớ một thời cỏ thơm – mây trắng_Nguyễn Thị Hồng Ngát

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s