Giữa Sài Gòn muôn vạn điều không – có
Bỗng nhận ra mình tay trắng vẫn hoàn tay…
Chuyên mục: quê hương
Nỗi nhớ Sài Gòn
Này bỗng nhiên như một kẻ mộng du
Em nhớ quá những tháng ngày ở đấy
Bạn bè thật thà kẻ khôn ngoan khờ dại
Khi bỗng nhiên xa… xa quá Sài Gòn.
Con đi lấy chồng
Mẹ không thể cho con những gì chưa biết tới
Hãy yêu quý cuộc đời như mẹ đã yêu con!
Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất
Nói thật
Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt
Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội.
Sắt đá vẫn nghẹn ngào.
Nhưng các em ạ
Chúng tôi không bao giờ rơi lệ
Những chuyện tào lao…
Tôi đang ở đâu?
Tôi đang ở đâu mảnh vườn trĩu nặng lời ru của mẹ?
Tiếng hát nhép người đẹp cởi truồng đuổi mất cánh cò cánh vạc!
Tạ lỗi Trường Sơn
Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào ”thượng đế”
Khi sống hả hê giữa một thiên đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?
Cún con
Tiễn tao đến lớp sáng nay
Mặt mày buồn thỉu…mắt mày rưng rưng!
Về làng
Ta đi mơ mộng trên trời
để cha cuốc đất một đời chưa xong…
Có những ngày
Có những ngày chỉ muốn trở về quê
Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa
Nói với mẹ: Con không đi làm nữa
Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?