NGƯỜI TA SỐNG TRÊN ĐỜI ĐỂ LÀM GÌ NHỈ?

Tình yêu* là thứ duy nhất đáng để hy sinh và học hỏi, chỉ có một cách để học nó, và cách này đi ngược bản ngã tham cầu đem về của con người, đó là cho-đi. Thành ra tất cả những bài học về tình yêu đều khó, và rất ít người đi qua lại không đau khổ.
*Tình yêu: Không chỉ riêng tình yêu đôi lứa, mà là tình yêu chúng sinh, tình yêu gia đình, tình yêu đồng loại… Bạn có chắc bạn thương yêu con mình bằng một tấm lòng không vị kỷ? Bạn có chắc bạn đang giúp đỡ bạn mình không chờ sự hồi đáp?

Cảm xúc mùa thu

mùa thu còn trở lại
năm tháng đời người thì mãi mãi ra đi…

anh chẳng cầu mong gì lớn lao cho đâu đó ngày mai
sau những ngày dài, về nhà chỉ ước gì khi mắt mình nhắm lại
trong một chớp mắt
ngắn ngủi bình yên
mở mắt ra, anh thấy em ở cạnh bên.

Điều vụng dại cũ xưa

Ngôi sao ơi, con mắt của trời đêm
Giờ mới hiểu thế nào là ly biệt
Đối diện lòng mình giờ ta biết
Yêu để giận hờn, tha thứ để chia tay…

Kể về đôi mắt

Những người mang gương mặt rỗng
Phố chợ nghiêng ngả theo ngày
Thành phố anh buồn lắm
Kể gì cho em đây?

Vườn trong phố

Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta

Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em

Nồng nàn phố

Em như sông thẳm sâu không có quyền được chọn
Chảy ngược dòng về lại chỗ thương anh…

Trách vì

Hạt sầu chưa cắn đã cay
Bàn tay chưa nắm bàn tay đã buồn
Cũng đành như hạt mưa tuôn
Cũng đành như, cũng đành luôn, cũng đành…