Anh cho em mùa xuân

”Mớ tóc xanh đã bạc
Mớ môi hồng đã phai
Anh cho em gió lạc
Anh cho em mưa dài!”

Thú nhận

”Chẳng thể nào chia tay anh
Nhưng em phải đành thú nhận
Trên đôi tay em yếu mềm
Hạnh phúc chúng mình quá nặng…”

Vô đề

”Đêm nay tôi nở nụ cười
Bằng lòng với một cuộc đời không em…”

Nhạy cảm

”Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu…”

Ngày gió buồn như câu chuyện chúng ta

“Thời gian chẳng phải là bà tiên màu nhiệm
Để tặng nhau một cơ hội từ đầu
Chỉ những ngày gió về trong khắc khoải
Mới hiểu lòng mình chẳng dứt nổi cơn đau…”

Gặp lại

“Cứ đi hết một dòng sông
Và đi hết mùa thu dài hơn nỗi nhớ
Anh sẽ thấy cánh buồm mùa đông thắp lửa
Trong ngôi nhà rất ấm, em mong…”

Khi em mười sáu

“Tôi dối lòng tôi bao nhiêu lần
Bao nhiêu lần trăng vẫn là trăng
Lòng nhớ lòng thương lòng sắp khóc
Đêm chưa tàn đâu đừng nói năng…”

Bồng bềnh cho tới mai sau

“Những hành tinh ngẫm rồi thấy lạ
Bềnh bồng mà vẫn theo nhau
Anh với em, ừ thì cũng lạ
Bềnh bồng cho tới mai sau…”