Cho gió cuốn đi

“Niềm vui không thể đi vay
Nỗi buồn có cho đi cũng không ai dám nhận
Thôi ta đành để lẫn
Giữa cuộc đời cho gió cuốn đi…”

Tự kỷ

“Tình yêu như là bọt nước
Vỡ trên năm ngón tay mềm
Chỉ trái tim là dại dột
Chẳng bao giờ chịu lãng quên.”

Xin lỗi

“Cho em được một lần xin lỗi anh
Vì tất cả những gì nông nổi nhất
Nếu có thể đổi dòng sông nước mắt
Để một lần tha thứ được không anh?”

Khi thanh âm cũng bất lục như lời

Và tôi biết bi kịch của những tình yêu
Là người ta không đủ yêu nhau để cùng đi đến cuối
Giờ tôi muốn nằm yên trên núi
Mơ về đêm sương…”

Giá mà

trái tim bao ngày thất lạc
ta tìm thấy ta sau cái quay lưng…

Anh có đủ dại khờ

Anh có đủ dịu dàng, có đủ thiết tha
Để bỏ quá cho em những cơn làm tội anh
thất thường hơn mưa nắng?

Bên trong cánh cửa

Em chạm tay vào ranh giới
Nghe hoang vu gió lạnh bốn mùa
Điều chưa có chẳng thể nào đánh mất
Sao vẫn bàng hoàng trên mỗi lối đi xưa?

Không đề

Em ơi! em có thấy
Sóng cuộn ở trong tim…