Tự kỷ

Vứt lại buồn vui rác rưởi
Mộng du như kẻ mù loà
Ta về trải mình trên cỏ
Đón ngọn gió chiều bay qua

Tình yêu như là bọt nước
Vỡ trên năm ngón tay mềm
Chỉ trái tim là dại dột
Chẳng bao giờ chịu lãng quên.

Chẳng lẽ bình yên như cỏ
Xác xơ dưới những gót giày?
Chẳng lẽ cuồng như men rượu
Rồi qua. Như một cơn say?

Thôi cứ như người đãng trí
Nhớ quên chẳng biết đâu ngờ.
Mới yêu nồng nàn, si dại
Đã hoang mang hỏi: Bao giờ?
.
Tự kỷ__Đào Phong Lan

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s