Không đủ gọi một lần

Mưa có tạnh nhưng chân trời còn mãi
Những giọt sương là lệ ở trong mây
Dòng sông đi cho nước nói ngàn ngày
Rằng bể rộng không bến bờ em ạ…

Em điên nhức nhối

“thôi thì cứ bay đi
đầu thai thành cơn gió
thay ta về nam
thay ta về núi
thay ta lên dốc hoa vàng
chui vào căn gác nhỏ
nắm một bàn tay cũ
ngủ một trận quên sầu
Ở đâu, anh…”

Hỏi thử

Tay có bằng lòng cho tay nắm lấy
Vai có bằng lòng khoác nhẹ nhẹ ngang
Tim có bằng lòng cho tim gần lại
Môi có bằng lòng cho một nụ hôn.

Bài thơ ngắn

“Nên anh chỉ bảo em:
Những câu hỏi
Tất cả tại sao
Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được

Và những câu hỏi
Tất cả tại ai
Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!”

Những năm, tháng trải rơm cho kiếp khác

“cách gì, vẫn có một số điều ta nên nói với nhau trước khi quá muộn!
thí dụ:
tôi không hề ao ước “khôn ra”
để mãi được yêu em
như ngày mới gặp.”

Tâm tư

Em có những lúc nhút nhát rụt rè như một con mèo nhỏ
Nhưng vẫn ngóng chờ vuốt ve…

Khi em bỏ ta đi

Khi em bỏ ta đi
Có nghe lòng trống trải?
Khi em bỏ ta đi
Có nghe rừng gió mãi…

Lại bắt đầu

“Tôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễn
Vì mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện
Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu.”
.
Chúc mừng sinh nhật nhà thơ Xuân Quỳnh (6.10.1942)