Ở trọ lòng người

Mà người ta tới khi gần chết rồi, mới tiếc nuối nhận ra thật sự chỉ có một nơi mình ở trọ, đó là trần gian…

Đó là trần gian.

TỰA VÀO VAI ANH.MÀ KHÓC

Em tin tưởng vào chữ “duyên” như một buộc ràng không nỗ lực. Nhưng em cũng tin rằng những nỗ lực làm tròn vẹn chữ “duyên”.

Buông tay thì dễ, chứ đan tay nhau thì khó, khó lắm!

NHỮNG MẢNH GHÉP KHÔNG HOÀN HẢO

Trên thế giới, có rất ít người thật sự chỉ yêu một lần. Hầu hết ta đều bắt đầu từ một tình yêu đầu tiên tan vỡ và bắt đầu sợ việc yêu ai đó để được hạnh phúc tột cùng, cũng có thể bị tổn thương đến vô cùng…”
.

Chia ly và khôn lớn

Nó lớn lên đi biết bao nơi, không nơi nào ấm áp bằng vòng tay của Mẹ. Vậy mà cũng có lúc nó quay cuồng với nhịp sống thành phố lớn đầy ánh đèn này, mà quên. Chỉ có những lúc cùng cực nhất, cô độc nhất, buồn tủi nhất, đau đớn nhất… mới thấy cất lên trong lòng một tiếng nấc- Mẹ. Nước mắt chảy xuôi, những đứa con ngưỡng vọng cuộc đời mê mải chìm và trôi đi, ngày càng xa bến bờ xuất phát. Từ sau bạo bệnh, nó luôn cố gắng giữ liên lạc với Mẹ mỗi ngày, đôi khi chỉ là cái tin ngắn vỏn vẹn. Nó tin Mẹ an tâm hơn khi đọc thấy dòng ngắn ngủi lúc mười giờ đêm “Con đã về tới nhà. Mẹ ngủ ngon.”

Vùng an toàn

Người ta thường có xu hướng làm quen với những người lạ, rồi từ đó thân nhau, rồi lại thành người lạ sau một thời gian quen biết. Dù rằng mỗi khoảng thời gian trong cuộc đời không đủ để quan tâm tất cả, nhưng họ sợ ai đó bước sâu vào cuộc sống của mình, họ dần thích nghi với việc sống trong vùng an toàn được vẽ ra quen thuộc. Chiếc laptop kết nối thế giới nhưng lại cô lập mỗi người thành một thế giới khó phá vỡ, họ ngồi chia sẻ cùng nhau những điều tưởng chừng cởi mở nhưng thật ra là không bao giờ chạm tới được…

Trái tim son trẻ

.Hay là ngày mai em trở về nơi em đã sống? Tìm anh chỉ đế khóc vùi. rồi đi. Lẽ nào anh tiếc một ngày loanh quanh, lẽ nào anh tiếc một bàn tay níu?

.Hay là mình hôn nhau? Em quên mất cảm giác ngọt ngào, từ thời nào không biết nữa. Quen với mùi rượu bia, con số, mùi cô đơn, mùi tiệc tùng, mùi nụ cười-cơ-học. đôi khi là mùi thuốc lá-gượng-ép, …em quên mất cảm giác một nụ hôn.

.Hay là ngày mai, mình cầu mưa rồi băng băng chạy. Em nhớ lắm tiếng cười của anh. […] năm về trước.

.Hay là nhìn em đi anh. Bằng cái nhìn không ai có thể. Em chỉ thấy anh nồng nàn. Đừng để em thấy một nồng nàn nào hơn nữa! Những cái nhìn anh-giấu từ lâu lắm.

.
. mà thôi. … lê thê thời gian. lê thê những dòng suy nghĩ…

ĐÀNH RẰNG GIÔNG BÃO

..đành rằng giông bão, mà trái tim em vẫn son trẻ, niềm tin em vẫn rỡ ràng, và tình yêu vẫn chưa hề tự vẫn trong trái tim mướt xanh của mình.

TRÁI TIM SON TRẺ

Muốn ghì anh trên vai em. muốn giấu anh vào tóc em… để em ngủ êm đềm trong suốt cuộc đời làm người…

Muốn..

Nắm bàn tay anh rồi đặt xuống đời một đóa hoa tình yêu vỗ về gió mưa… Em ngước nhìn những da diết, không một lời hẹn hò, không một câu thề hứa. Mà dịu dàng sáng tối ngủ ngoan trong em.