Bài thơ dang dở

”Đã hạ rồi
Ve lại hát bản sầu ca muôn thuở
Anh lại viết những bài thơ dang dở
Mới được nửa lòng đã thấy tháng Sáu qua…”

Ngày anh trở lại

‘Em quỳ xuống. Ôi ước gì tất cả
chỉ là mơ, chưa trần trụi bao giờ
em chưa khóc. Anh chưa hề bạc bẽo
ôi ước gì chưa có những bài thơ…”

Hiển nhiên

Hiển nhiên sau ban mai là đến một ban chiều
Nhưng sau ban chiều là ban mai,
còn hiển nhiên hơn thế
Có nhiều cái hiển nhiên anh muốn kể
Nhưng anh mong mỗi ngày, ta sống
để thương yêu!

Những ngày tháng học trò

”Tôi đến giảng đường những buổi sớm mai
Không có em chợt nhiên lòng hờn dỗi
Đứng ngẩn ngơ nhìn mây bay và hỏi
Em có yêu không hay nhí nhảnh giả vờ?”

Khi trang sách mở ra

”Khi trang sách mở ra
Khoảng trời xa xích lại
Bắt đầu là cỏ dại
Thứ đến là cánh chim
Sau nữa là trẻ con
Cuối cùng là người lớn…”

NGÀY CUỐI TUẦN…

Ngày cuối tuần luôn là một cơn đau âm ỉ với những kẻ cô đơn.
…Mỗi cuối tuần em gom một hòn đá đặt quanh tim mình, thành quách ngày qua đủ để xây một căn nhà nhỏ nhỏ, nơi đó em sống cô độc không ai có can đảm bước vào. Dù nuôi từng nỗi nhớ và kỷ niệm nhỏ nhoi nhưng chưa bao giờ nghĩ mình bất hạnh, bất cứ lúc nào nhớ anh em cũng mỉm cười rộn ràng như kẻ mới yêu dù sự đời kéo tơ đứt đoạn và sông chảy thẳng ra biển từ đời nào…

Nốt trầm

”Câu thơ em rêu đã phủ
Em đi sợi tóc tiễn chân
Trái tim ngàn đời đóng cửa
Tình yêu rơi lại nốt trầm…”

Ai biểu

”Ai biểu anh yêu mà còn nhút nhát
Lá thư tình để nhàu nát trong tay
Tại sao yêu mà anh chẳng nói ngay
Giờ lại trách …đắng cay mình nhỏ chịu.”

Phai phôi

”Cuộc đời là một chuyến đi
Lui về ngày cũ có khi thêm buồn…”