NHÀ BÁO

Khôn ngoan và dại khờ
Đi suốt cuộc đời anh
Độc ác và hiền lành
Xâu xé cuộc đời anh…

Thơ cho ngày của em

”Em chẳng khác, em chỉ là phụ nữ
Gọi tên anh cho yên ổn bản thân mình”

Tiếng hót

”Thơm ngát giây phút sau cùng
hơi thở tan vào mộng
hành trình vẫn có tình anh…”

Vô đề

Không thể nghe hết bản guitar classicKhông thể ngâm hết câu thơEm để dành nụ hôn cho ngày gặp lạiNào ngờ xa nhau rồi xa mãi…Đêm,Nghe tiếng sáo của người đàn ông khất thựcƯớc gì em là áoGiũ một lần để khất thực tình yêu!Cánh chim có thể bay caoEm có đôi tay mà không…

Đừng trách

Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạncó những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đángnên đừng trách….Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử tháchtin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấptin một nụ hôn duy…

Ơi em!

Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái
Nhỏ như tay em trong tay anh

Trăng và phố

”m còn nhớ vầng trăng khuya trong vắt
Leo ngu ngơ lên đỉnh dốc trời
Trăng ngoài này đã lâu rồi quên mọc
Tự cái ngày phố xá lên ngôi…”

Gặp lại

Cười mà như có lỗi
Với những ngày đã qua
Gặp lại người yêu cũ
Quay đi nước mắt nhoà…

Đi tìm sự bình yên

”Sống khó quá làm sao không mệt mỏi
Đi đâu giờ để có được bình yên?
Giữa nhà mình gió bão vẫn từng cơn
Lòng không tĩnh làm sao đời tĩnh được?”