Tro tàn quá khứ

Lả tả bay trên thành phố đông người
Tro quá khứ của tình yêu em đã đốt
Cái quá khứ không đem mà ăn được
Nhưng con người lại chẳng thể quên đi…

Kết thúc

”Sáng hôm nay phải dậy điểm trang
để thấy ta là người còn đầy hy vọng
để thấy đời không dành riêng ai
phải quên để sống…”

Trong vườn

Sau ngày bão giôngEm gom những bông hoa còn rớt lạinhặt con dế mèn ngủ quênvà con sẻ rừng mỏi cánhthả vào vườn yêu.Bông hoa ấy một sớm mai sẽ nởCon dế mèn gảy điệp khúc ngày vềVà chim sẻ ru êm bờ yêu dấuĐón tiếng anh cườiThơm ngát dọc đường mê.sớm mai ấyem thôi…

Hoàng hôn lặng lẽ

Anh phải về thôi xa em thôiNgoài kia phiên chợ vãn lâu rồiGiọt nắng cuối ngày rơi xuống tócMà lời từ biệt chẳng lên môiAnh phải về thôi xa em thôiXa vườn xưa, chim chiền chiện tha mồiHoa khế rụng tím hầm ngầm bí mậtĐể mãi lòng ta xao xuyến bồi hồiAnh như cơn gió…

Với thời gian

Tất cả vẫn là những điều rất cũ!
Mỗi mùa qua ta gặp giữa ngày thường
Lá cứ đổ và hoa cứ nở
Chẳng cần chờ phải nhớ hay thương!

Vô hình

Có lẽ một thời em đã yêu anhTuổi thiếu nữ tình yêu vô hình lắmAnh thân thiết, dịu dàng ,xa thẳmGió mênh mang, linh cảm không lời .Thôi hãy xa như tất cả đã xa rồiNăm tháng khác và cuộc đời cũng khácLần gặp lại vì sao em muốn khócQuá khứ dịu dàng như chiều…

Tự cảm thời gian

Anh không dắt tuổi thơ về cho em được nữa!Phố khép chiều quá khứ rồi, em!Tiếng cười bỏ quên trôi dòng sông cũSoi bóng người thoắt nhớ – thoắt quên! Thì hoa bìm cứ tím đến mênh mangPhố rộng dài như nỗi nhớNhững đứa trẻ lớn lên như gióNhờ mẹ âm thầm tưới tắm những…

Chiến tranh

”Em đã đón anh về
Nhưng chắc gì giữ anh được lâu hơn
Rồi sẽ có một người đàn bà khác…”