Ở đâu mà suốt tuổi thơ em buồn không có anh Những cơn mơ trắng muốt một màu Chẳng biết đã về đâu…
Giọt lệ thu
Bao giờ quên được mối tình xưa Sinh tử còn đau mãi đến giờ…
Cánh hoa đêm
Em bỏ lại những tháng ngày tình tự Trái tim đau phó mặc đoạn trường Thôi đã hết lỗi lầm và gian dối Khép lại rồi một thủa biết yêu thương…
Thơ phục sinh
Ai trong chúng ta cũng có lúc buồn muốn chết Nhưng chết như thế nào cho ra chết mới thật gay!!!
BUỒN VUI RƠI RỚT…
Nghĩ tới yêu một người thì hân hoan lắm vui sướng lắm. Nhưng nghĩ tới một người yêu mình sao buồn quá chừng… Tự hỏi mình có phải tào lao quá, bạn nói cứ yêu đi cứ mở cửa đi, con nhỏ khóc mếu cảm xúc lang thang ở đâu đâu thì yêu kiểu gì? Nếu không được đi cùng người mình cảm thấy hạnh phúc thì thà ở vậy cho xong, chớ lừa dối người ta làm gì tội người ta, ha nhỏ?!
Nếu phải liền xa mặt trời
hai mươi năm ngủ vùi khúc ru mười chín tuổi ngỡ không thể lặp lại những dại dột thuở thiếu thời ngỡ bão tố chỉ cồn lên đến thế biết đâu bão tố ngủ trong mình…
Làm sao anh yêu nổi em?
Những môi son quệt ráng chiều thẫm đỏ Những bàn tay mềm mại nao lòng Em chỉ là quán trọ anh trú tạm không hợp đồng Những cái nhìn đắm say không đánh thuế…
Ấy không phải là đêm
Những hàng cây tiếp nối những hàng cây Lặng lẽ trước vòng xe lăn rất chậm Chỉ có vầng trăng chậm chạp thấu hiểu Những người yêu đi đâu về đâu…