ĐÊM

Những suy nghĩ cài vào bóng tốiEmTạc mình cơn mơ về anhDịu dàng khuôn ngựcNhững đợi chờ của em là 1 ngọn đènTreo trước thềm.Anh ở đâu giữa lòng thành phốBóng em hắt lên gương mặt nỗi buồnĐêm là biển khơi đổ vào căn phòng dòng sông kí ứcEm hát đôi lời không rõ gần…

Đa mang

Em như cơn gió lạc đường
Theo anh lãng đãng mười phương trời nào.

Trái tim phụ nữ

Có bờ vai nào đủ rộng không anh
Cho mái đầu nhỏ thôi của một người phụ nữ
Để đừng bao giờ, đừng người mẹ nào phải nhủ
”Hãy thương con gái mình hơn vì mai sau nó sẽ cô đơn”…

Người đàn bà đến với đời anh sau em

Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc phải hơn em về mọi mặt
Vì có thế anh mới đánh đổi
Những hạnh phúc – khổ đau từng cóp nhặt – chúng mình….

Thêm một ngày mùa đông

Sài gòn không có mùa đông
Nhưng những ngày-mùa- đông thì nhiều lắm!
Giữa dòng người ngược xuôi, lòng anh đầy khoảng vắng
Tê buốt những đầu ngón tay…

Ngày kỷ niệm

Trong thời gian một đóa ngày đã nởNgày yêu nhau ngày ấy sẽ không tànTrên trời cao nguyên vẹn một trăng vàngGiữa cây cành nguyên vẹn nhịp thu sangNgày anh hứa tặng em những ngày sau nguyên vẹnNgày yêu nhau ngày ấy sẽ không tànVà mỗi năm lại một lần hiện lênNgày kỷ niệm ngày…

Gương mặt em rất thánh

Mặt em chẳng giống mặt trăngCũng không mang dáng chói chang mặt trờiVậy mà sao lúc em cườiHai vầng nhật nguyệt trên môi em hồngSoi vào em mắt say nồngVật vô tri cũng mang hồn thế nhânEm nhìn cái ác hóa thânCái phần thánh thiện lấn phần loanh quanhEm nhìn tôi luyện lại anhDửng dưng…