Niệm khúc cuối

Có một tình yêu ngọt ngào thuở trước
Lặng lẽ đi hoang ngày ấy chửa về…

Quán thời gian

Mời em vào quán Thời gian
nâng ly ký ức uống làn hương xưa

Hết thời thương nhớ…

…tôi thấy kỷ niệm bơ vơ quá, bơ vơ giữa những chiều ngơ ngác đang rơi, vì tôi là kẻ cuối cùng níu giữ, mà bây giờ tôi lại buông tay…
Ừ thì rơi. Ừ thì chơi vơi…

Học quên để nhớ

Học quên để nhớ cho nhiều
Học hờn giận để cưng chiều đấy thôi…

Ngày hôm qua

Rồi hôm nào anh đến chơi
tất cả đều đã khác…

Sóng

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau..