*”Chị ơi, tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não nùng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông!”
“Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm”
Chắc tình yêu có thật
đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu
NHẮN MỘT LỜI
* Sáng nay, chúc bạn uống một tách trà và ngắm một bông hoa nhẹ nhàng thôi, không suy tưởng… Phiên Nghiên
Thành phố tháng Chạp
“Thành phố vỗ tay tiễn đưagiá rétmơ màng một vòng tay lụa nắngtháng chạp mềm như chiếc hôn Em gửi cho anh một chút mùa xuânnụ tình yêu đã chớmtrên môi emhồng Gửi cho anh tháng chạpnhững mái tình im ngủ trong sương…” Phạm Thị Ngọc Liên
Muốn..
Nắm bàn tay anh rồi đặt xuống đời một đóa hoa tình yêu vỗ về gió mưa… Em ngước nhìn những da diết, không một lời hẹn hò, không một câu thề hứa. Mà dịu dàng sáng tối ngủ ngoan trong em.
Đợi bố
“Bố ạ con sẽ không chờ nữa
Khi chiều qua, những chiếc bóng đổ vàng
bố không về…
Mẹ ơi thôi đừng khóc
nước mắt chẳng làm ướt nổi nhân gian…”
Không tựa
vệt khói loang chiều quay quắt nhớ
tay vịn vào chống chếnh nỗi tha hương
chiều xuống phố ngước tìm mây viễn xứ
tình yêu dâng
như thác đổ mưa nguồn..
Bất ngờ
Xin gửi lại chút lòng kiêu hãnh
Nụ cười ai ám ảnh suốt tuổi thơ
Ta bé quá mà sân trường rộng quá
Biết đứng đâu thành người lớn bây giờ?
Ngơ ngác đời nhau
*Nàng trơ trọi trong ký ức của mình. Nàng biết rõ mình đã làm gì, đã nói gì, đã chấp nhận gì… chỉ là khi nhìn thấy nụ cười nhạt hơn sương đó, nàng chỉ muốn vùi mặt mà khóc nấc. Rồi tự thấy mình phải mạnh mẽ, vì chẳng còn ai cho mượn một bờ vai, hay một cánh tay vụng về nữa…*