Ngày ngắn đêm dài
Không gian và những báu vật của hai ta
Đủ để em thấy mình giàu nhất trần gian
Đủ để em biết rằng
Trên đời có một điều vĩnh cửu
Dù vẫn nông nổi thế
Nhưng em tin…
Tự khúc
Đã bảo mình đừng nhớ
Lại sợ người sẽ quên
Những chiều qua phố cũ
Chợt nghe mình gọi tên…
Thơ tình người lính biển
Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không biển nữa. Chỉ còn anh với cỏ
Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên…
Một mùa đông
Ngày một ngày hai cách biệt nhau
Chẳng được cùng em kê gối sầu,
Khóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽo,
Cùng cười những chuyện thế gian đau…
Còn ai
Sài gòn bây giờ còn ai lang thang
còn ai nghỉ chân ghế mát Tao Đàn
còn ai xi-nê trưa Casino, Rex…
còn ai hôn ai cho ngừng thời gian?
Đấy là nơi trao gửi những nỗi niềm
Đấy là nơi gieo hạt những ban mai
tia nắng nảy mầm, giọt mưa sinh nở
căn nhà nhỏ tiếng người gõ cửa
nửa cuộc đời những mơ ước tìm nhau…
Tiếng hót
con chim nhỏ sôi nổi vĩnh biệt
bằng tiếng hót máu
để lại trái tim nụ hôn
những tiếng gọi của người yêu dấu
lồng ngực phập phồng
điệu nhảy cơn đau…
Ai treo nỗi đau lên ngọn tình hạnh phúc?
Trong hạnh phúc luôn chứa mầm mống của nỗi đau.
Trong cô đơn luôn có sự vuông tròn bình yên an ủi.
Trong nỗi đau lại nhận ra niềm hạnh phúc tột cùng.
Trong sự gìn giữ riêng tư là khát khao chia sẻ.
Trong sự ngủ yên thiêng liêng thần thánh là niềm đợi chờ được đánh thức.
Trong tiếng ca vui luôn có tiếng thở dài buồn bã.
Trong ngôi nhà to đẹp luôn có những con người sứt sẹo mảnh tim.
Trong gắn bó là nỗi sợ hãi chia lìa…
Tất cả đều gieo vào tâm thức một sự bất ổn không lý giải…
Trịnh Công Sơn
Buồn phiền vỡ mộng đường dài
Ta xin một góc ta ngồi với ta…