Tự khúc

25apr2018

Nỗi buồn thì ngồi lại
Niềm vui đành bỏ đi
Trăng tàn qua kẽ lá
Rụng ướt khu vườn khuya

Đã bảo mình đừng nhớ
Lại sợ người sẽ quên
Những chiều qua phố cũ
Chợt nghe mình gọi tên

Vài dòng thư thủa trước
Hóa kỷ vật bây giờ
Kỷ niệm mềm như lụa
Choàng lên thời gian qua

Ta bồng bềnh trên phố
Điếu thuốc lần đầu tiên
Niềm vui thì đã cũ
Nỗi buồn còn mới nguyên

Tự khúc_Đào Phong Lan

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s