Rồi con sẽ lớn

Gió sẽ quất phía “nhà không nóc”
Nhưng lỗi lầm ngày xưa không bật khóc
Mà hóa tiếng cười con
tròn lại một con người…

Thơ sau đêm chia tay

Nào có phải ai tình đầu cũng đến đích đâu em
Có phải ai khi yêu cũng một lần mà thủy chung mãi mãi
Có phải ai khi chia ly cũng biết đứng lên ngay nhìn lại
Có phải ai khóc- cười cũng rạch ròi những khoảng cách phân chia…

Nếu thật buồn

Nếu thật buồn em cứ về với biển
Sẽ gặp vầng trăng ngụp sóng phía xa mờ
Sẽ thấy bóng một người nôn nao thức
Sẽ thấy còn nguyên vẹn một giấc mơ…

Có phải là vu vơ

Phố thu thì dài lắm
Mênh mang và xa xăm
Người với người đông lắm
Biết ai là tri âm?

Hoài

Từ thuở hai mươi lòng cứ tưởng
Ngàn năm tay đẹp vẫn trong tay.
Gió đâu bỗng đổi chiều xoay hướng,
Tình ở đầu môi, ở cuối mày!

ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA MÙA XUÂN

đôi khi tôi vẫn tự trói buộc bình minh vào những nỗi cô đơn
không đáng gì
mà quên đi âm thanh náo nhiệt ngoài kia
cuộc sống đang chờ tôi quẫy động…

Gửi mẹ

Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhà
Nước mắt cũng nghèo đi
Niềm tin cũng nghèo đi
Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh…

Bạn gái

‘Bạn gái ơi, thương quá
Đời người rồi qua mau
Mong trời cho bền vững
Để chia cùng ngọt, đau…’

Không đề

‘Có một người hát rong về trên phố
Tiếng hát khẽ ngã vào con ngõ sâu
Mưa cũng ngã đâu đây làm ướt mèm tiếng hát
Người ta lớn dần qua những nỗi đau…’