Nói với anh

”Biết hai sông chẳng thể chung dòng
Ta thương anh – những đêm dài xanh xao nỗi nhớ
Ta thương ta – những đêm trời trở gió
Bao bụi trần
Giấu kĩ
gửi vào thơ…”

Gửi tình yêu

Ta đã gửi cho anh
Một con tim dào dạt
Và anh trả cho ta
Nỗi buồn đau tan nát!

Chào tuổi học trò

”Chào cô gái anh thương mà chưa lần hò hẹn
Đành xa nhau thôi trong nỗi thẫn thờ
Đã muộn mất rồi, ôi cái thuở vô tư
Chào tất cả, đừng trách nhau gì cả…”

Đò ngược

”Thời gian xuôi trôi xuôi
Dẫu mười hai bến nước
Đò vẫn con đò cũ
Ta vẫn là ta xưa…”

TÔI BIẾT NGƯỜI TA PHẢI SỐNG DÀI NHƯ VẬY, ĐỂ TÌM MÃI MỘT CƠ DUYÊN…

Tôi biết người ta phải sống dài như vậy, để tìm mãi cơ duyên gặp một người mà mình có thể nép vào lòng chia sẻ cùng một nhịp cảm giao, để san đi nhiều trắc trở! Đời ngắn quá đủ làm cho người ta mất kiên nhẫn mà lao vào nhiều lạc-duyên, nhưng thời gian sao có thể giấu che…

Vườn mưa

”Những ngày mưa thế này anh nhớ dáng em ngồi co ro biết mấy. Mười ngón chân chụm lại như trẻ con, mười ngón chân co quậy như những con sâu không làm ai sợ. Sao không đặt bàn chân lên tay anh, mưa có làm chân em nhớ phố?”

Bờ môi buốt

.Em hoảng sợ khi những gì mình cho đi không bao giờ được hồi đáp. Dẫu biết không đo đếm luật nhân thế vô hình, nhưng chênh vênh quá em cứ mòn mỏi và bỏng rát từng ngày.
Em tựa vào đâu để được khát cháy lần sau nữa?

Đi qua trăm đỉnh mưa rào

”Cảm ơn em đã cho vay
Chút tình muối mặn để ngày nhớ ơn
Để đêm ngát mộng bình thường
Trái tim cỏ úa hóa vườn chiêm bao
Đi qua trăm đỉnh mưa rào
Ơn em ngọn nắng ngọt ngào khuya nay…”

Miền diệu vợi

”Anh nhớ em nhớ cả những chiều đông
Khi một tin nhắn cuối ngày cũng làm lòng ấm áp
Và ước gì thời gian chậm chạp
Để nối dài khoảnh khắc bên nhau.”