Mong ngóng tháng Hai

“Anh hẹn về thăm vào dịp giêng hai
Cuốn lịch treo tường vơi vơi chậm rãi
Trong khuya khoắt, lời thầm thì đọng lại:
Tháng Hai – Ngày hội Tình yêu!”

Nguyễn Quang Sáng

“Trên sóng lưng lược có khắc một hàng chữ nhỏ mà anh đã gò lưng, tẩn mẩn khắc từng nét: “Yêu nhớ tặng Thu, con của ba”. Cây lược ngà ấy chưa chải được mái tóc của con, nhưng nó như gỡ rối được phần nào tâm trạng của anh…” Kính cẩn tiễn nhà văn #Nguyen_Quang_Sang về…

Những giọt lệ

“Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ…”

Kiếp nào có yêu nhau

“Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi…”

Cho gió cuốn đi

“Niềm vui không thể đi vay
Nỗi buồn có cho đi cũng không ai dám nhận
Thôi ta đành để lẫn
Giữa cuộc đời cho gió cuốn đi…”

Tự kỷ

“Tình yêu như là bọt nước
Vỡ trên năm ngón tay mềm
Chỉ trái tim là dại dột
Chẳng bao giờ chịu lãng quên.”

Một hạnh phúc im lặng

“Trong mọi ồn ã náo động của những hạnh phúc phô trương
hạnh phúc giả dối và nghi hoặc
hạnh phúc tôi im lặng che rèm
làm một giọt sương buổi sáng
êm đềm đi qua tất cả tháng năm…”

Xin lỗi

“Cho em được một lần xin lỗi anh
Vì tất cả những gì nông nổi nhất
Nếu có thể đổi dòng sông nước mắt
Để một lần tha thứ được không anh?”