Một hạnh phúc im lặng

Buổi sáng tôi đi qua những con đường ướt sương mù
dù mặt trời đã nóng
bầy chim trên ngọn cây vẫn ríu rít hót giữa âm thanh
ồn ào của tiếng xe
những chiếc rèm che cửa sổ nhiều ngôi nhà chọc trời
vẫn còn khép kín

Tôi đi qua nỗi u uẩn của đêm tối để chạm vào bình minh sáng trong
đặt cây nỗi buồn trước gió
và lắng nghe hơi thở của sự vỗ về lan tỏa vào tim

Mỗi ngày
dẫu người yêu tôi bị ép buộc mù lòa
ép buộc lãng quên
trước vô vàn kỷ niệm
dẫu người yêu tôi phủ nhận tôi vì nhiều lý do
những gì anh ta nói và làm
đều bùng lên vánh sáng của tình yêu
và hạnh phúc

Trong mọi ồn ã náo động của những hạnh phúc phô trương
hạnh phúc giả dối và nghi hoặc
hạnh phúc tôi im lặng che rèm
làm một giọt sương buổi sáng
êm đềm đi qua tất cả tháng năm…
.
Một hạnh phúc im lặng__Phạm Thị Ngọc Liên

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s