Sao phố không tự mình thắc mắc Giá lòng mình rộng hơn một chút có hay không?
Cây dừa
Đứng canh trời đất bao la
Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi.
Tự do khát
tự do đến nỗi cô đơn vô cùng…
Tháng Giêng
Cả đất trời rộn ràng ngày rất mới Tháng Giêng tinh khôi như lộc biếc trên cành Em tới lớp ngỡ mình là chim én Vút lên trời những nốt nhạc xanh…
Hư không
Giữa nồng ấm xuân vui Chợt nhói lòng thương cuộc đời dâu bể Biển cồn cào thì vẫn mãi bạc đầu thương nhớ thế Trời vẫn cao xanh đến nao lòng…
Giao thừa
Mùa đông rũ áo Lòng không giao thừa Mùa xuân lại đến Vui buồn đong đưa…
Mắc nợ mùa xuân
Đôi chân mắc nợ mùa xuân Càng đi càng thấy trời gần đất xa…
Sẽ là như thế nào
Sẽ là như thế nào? Rồi chúng ta sẽ nói gì đây Cho những lần gặp lại…
THƯƠNG NHỚ MƯỜI HAI…
Nàng sợ phải nhìn thấy cảnh nàng đắm-say-một-mình giữa vùn vụt hân hoan cũ kỹ, nên đành đoạn có lỗi với tháng mười hai.
.Lẽ ra phải dành cho Giáng sinh một ngày ở triền dốc tràn ngập dã quỳ và thoảng nhựa thông.
.Lẽ ra phải dành ngày cuối năm cho một ly sinh tố dưa hấu đỏ ngoác miệng cười trên bờ biển êm đềm vỗ sóng.
.Lẽ ra phải dành khắc giao thừa cho một cơn mơ bất chợt nào đó trên phố đèn lồng Hội An.
.Lẽ ra…