Thơ tình tuổi 24

”Và mai sáng, thấy mình can đảm thiệt
Trả cho anh mọi thắm thiết trên đời…”

Em xin lỗi

”Em xin lỗi vì mình chẳng khác gì một cây tầm gửi
Đặt lẽ sống của mình lên một kẻ khác mình.
Nhưng anh biết không những nụ hồng kiêu hãnh tươi xinh
Chỉ mọc ở vườn nhà kẻ khác…”

Chuyện cổ nước mình

Tôi yêu chuyện cổ nước tôi
Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa
Thương người rồi mới thương ta
Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm…

Có lẽ nào anh lại sợ tình yêu

”Có lẽ nào anh lại sợ tình yêu
Như sợ hãi lòng người quay quắt
Sợ sáng nắng chiều mưa
Sợ có rồi lại mất
Sợ nước chảy hoa trôi trơ lại bọt bèo…”

Anh đến với em

Anh đến với em bất ngờ như cơn mưa không báo trướcKhuấy động khung trời tĩnh lặng của emEm hứng lấy cơn mưa bằng niềm vui của người đang cơn khátUống mềm môi hạnh phúc ngọt ngào Hỡi cơn mưa của emAnh có thể bất ngờ khô tạnh điGiống như lúc đếnVà có thể đi…

Đêm

”Những đợi chờ của em là một ngọn đèn
Treo trước thềm
Anh ở đâu giữa lòng thành phố?
Bóng em hắt lên gương mặt nỗi buồn…”

Unknown

”Phải chi em đừng gọi điện cho tôi
Và đừng nói bằng nước mắt
Nếu một ngày tình yêu đã mất
Đừng mong chi tình trở lại em ơi…”

Cảm ơn

”Cảm ơn người đàn bà đã đến trước em
Sưởi ấm trái tim Người ngày em chưa kịp đến
Dẫu bây giờ hai người hai góc biển
Hương tình đầu em trân trọng giùm anh…”