Hình như gió
Ngược tìm năm tháng đấy
Hát dông dài
Hoa Bất Tử ơi…
Nhớ mẹ
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
.
Những nỗi buồn vẫn chẳng thể giao cảm cùng nhau
Những ý nghĩ thẳm sâu không có bến bờ
Muốn đan tay em vào tay anh quá
Những tia nắng cuối ngày dần lạnh giá
Hỏi tim mình rằng đã chắc yêu chưa?
.
Ngày tôi đau
Trên đường đi biết mấy chặng vui buồn
Tay bạn đỡ khi mưa dầm nắng lửa
Nỗi buồn chia đôi, buồn còn một nửa
Niềm vui chia đôi lớn gấp hai lần…
Tình yêu thời kẹo lạc
Ta mang một nửa câu thề
Và đi. Biết có trở về được không?
Tàn mùa hoa sữa là đông
Áo em còn ướt, hay hong khô rồi…
Cuối tháng tám
Nụ cười giữ được bao lâu?
Nhân sinh là một giòng sầu miên man…
Sông dài rồi cũng chia phân
Tình bao nhiêu lớn cũng tàn phai phôi…
Điều khó hiểu
hết một triệu ngày như một ngày
trong giấc mơ mới nảy mầm
tôi vẫn ước mình được anh yêu
bằng giọt yêu cũ nhất
trên cánh đồng hoang mạc đầu tiên…
Trước mùa đông
Bao năm rồi em giấu nỗi chờ mong
Những kỷ niệm xưa nửa hư nửa thật
Những kỷ niệm xưa nửa còn nửa mất
Cứ trộn bồ hòn với mật làm ngon…
.
Đơn chiếc
Bước lên chuyến tàu đêm tốc hành vội vã
Có em về thắp sao trời?
Những gì là muôn đời và mãi mãi
Vẫn đong đầy trong những trái tim nhau…