Bài thơ bên cửa sổ

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Dù thương chứ ta thương người lắm chứ

Nhưng tất nhiên đời chẳng suôn sẻ vậy
Ta đã cầm chặt quá, đến tuột tay
Ta mất người như mất quả bóng bay
Cứ đứng trông theo mà chẳng biết làm thế nào cho phải…

Còn lại gì từ năm mười tám tuổi

Còn lại gì từ năm mười tám tuổi
Lửa đã tắt và tro đã nguội
Lạc mất mùi hương trên những đóa hồng khô
Năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ…

ANH Ạ, HÔM NAY THẤT TỊCH MÙA NGÂU…

.Anh ạ, hôm nay thất tịch mùa ngâu. Em lại ngốn thêm tuổi đời của mình hốt hoảng mà vẫn giữ niềm tin câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ…
.
Em từ lúc nào nhận thức được khoảng cách luôn là điều ngăn trở, mà mọi nỗ lực có thể tiêu tan. Làm sao em có thể có vòng tay của anh khi mình ở xa nhau, khi mà một sự ấm áp sẻ chia giữa hơi ấm ngọt luôn buộc ràng hơn ngàn lời ủi an qua con chữ. Làm sao giữ nhau trong vòng tròn câu chuyện, khi mỗi chi tiết hàng ngày với theo những nhân vật lạ, những tình tiết mình không thể nào chạm tới, dần dà những câu chuyện riêng tách rẽ ta ra, mà ai cũng có nhu cầu sẻ san gánh sống.
…Những chuyện chung chỉ còn là kỷ niệm, đôi khi là kỷ niệm dao cắt, nói cùng nhau cũng thấy ngượng ngùng. Ký ức xài dần cũng mòn cũ cả, ta biết lấy gì nói với nhau đây?

Bài thơ buổi sáng

”Sáng thức dậy, thấy lòng bình thản
Không suy tư cũng chẳng muộn phiền.
Ngẫm đời mình như dòng nước cạn
Chẳng còn gì để nhớ để quên…”

Tiếng cu gù

”Vì những thứ tầm thường ta đổi bao quà vô giá
Đổi cô đơn lấy những cuộc gặp chẳng cần chi
Đổi chiếc hôn lấy những tiếng cười đùa trống rỗng
Đổi nỗi dịu êm lấy những phút hội hè…”

Trò chuyện

Trong tôi có nhiều tôi
một tôi hay cười, một tôi hay khóc
tôi cười với đám đông, tôi khóc một mình
còn một tôi im lặng,
một tôi là chiếc bóng theo tôi…