Có một ngày

*Trời! Viết cho mình hay sao í! :)*

Là một ngày người ở trong thế giới của ta

Nhưng chẳng gánh nổi dùm nhau một nỗi muộn phiền

Ta bình thản với những nỗi đau chẳng gọi tên ra nổi

Người lạ lùng tìm những an nhiên…

Là một ngày tay người trong tay ta nhưng chẳng chút bình yên

Khi ta biết tâm trí người ở nơi xa xôi diệu vợi

Chẳng cần biết ngoài kia là điều gì tuyệt vời đang chờ đợi

Nhưng người vẫn muốn ra đi…

Là một ngày ta biết chẳng thể ngăn nổi một sự chia li

Nhưng vẫn mong người đừng đi, và ở bên ta

Lâu như là người có thể

Ta biết cả người và ta chưa bao giờ đi đến tận cùng của câu chuyện kể

Và ta cũng chưa bao giờ là người kể chuyện tài ba

Nhưng ta sợ hãi mọi sự chia xa

Như là loài hoa sợ bóng tối

Và khi ta nói rằng Người đừng đi, cứ ở yên đấy thôi

hẳn người đọc thấy trong mắt ta

rất nhiều bối rối…

Là một ngày ta hững hờ khi ta biết buông tay

Cho cánh chim bay đi về một ban mai khác

Chẳng thiện lương gì nhưng cũng chẳng muốn mình là kẻ ở ác

Nên là, Người cứ đi đi

Ta hóa đá cùng nỗi buồn đến rất nhiều khi

Nhưng mãi mãi mong người hạnh phúc…

Là một ngày ta nhận ra

Chao ôi, sao đến nỗi buồn của ta cũng toàn là cơ cực

Và hạnh phúc là niềm khát khao lớn lao mà ta biết rằng có thực

Nhưng chưa chạm tới bao giờ…

Là một ngày ta đánh cược với cuộc đời bằng cách đợi chờ

Cho một ban mai sẽ khác

Khi niềm tin bảo với ta rằng người rồi cũng chỉ như chú chim đi lạc

Sẽ bay về nhanh thôi

Khi nhận ra nơi đâu là ngập ánh mặt trời…

Là một ngày ta tập tin vào chuyện cổ tích của cuộc đời

Rất khó tin, và không thực

Vậy thôi…

Có một ngày__Việt Anh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s