Mùa thu ngồi hát

Mùa thu ngồi hát một mình

Nỗi bâng khuâng ấy sợ anh quên rồi

Em, vẫn chỉ là em thôi

Chẳng buồn dẫu đã bốn mươi tuổi đầu

Đám mây phiêu lãng về đâu

Mùa thu lẳng lặng pha màu trên cây

Dễ cười dễ khóc – em đây

Vẫn như xưa vẫn như ngày gặp anh

Mùa thu ngồi hát một mình

Trời xanh ngút ngát cứ xanh khắp trời

Vèo qua đôi chiếc lá rơi

Những mơ mộng đã quên rồi hay chưa

Một mình câu hát ngày xưa

Thả sợi tóc bạc gió đưa lên cành

Bồng bềnh mây nước là anh

Vu vơ ngồi hát một mình là em

Mùa thu ngồi hát_Đỗ Bạch Mai

Bình luận về bài viết này