Lạc

Dường như ta là người đi lạc

Ngập ngừng trước những ngã ba

Chọn một khúc quanh

Còn quay đầu nhìn lại

Hối tiếc!?

Ta. Dường như xa lạ với ta

Như những kẻ cùng quê trên chuyến xe đò ngày cận tết

Ngồi chen nhau và chẳng nói chẳng nhìn

Ta như đám lục bình trôi dạt bơi dập dềnh

Đã khi nào kịp nhận một chốn nghỉ bình yên

Giống như tờ tạm trú, thế thôi!

Ta là người đi lạc

Chẳng tìm đường

Ta tìm lại chính ta

Lời trái tim vẫn giữ ở trái tim

Nên chỉ thấy lạnh lùng và gai góc

Hiểu được người nào dễ dàng như thấy mặt

Hiểu được mình đâu có phải trước gương soi

Ta đi lạc trên con đường quen thuộc

Loay hoay chưa biết rẽ phía nào?

Lê Thị Thanh Xuân

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s