Cà phê cuối ngõ

Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen

Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế

Vì viên đá tròn xinh

Vì bông hoa be bé

Mà nụ cười em trong hơn

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn

Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó

Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ

Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?

Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông

Anh chỉ thấy toàn người lạ

Người lạ thì chẳng là gì cả

Thế giới thu vào một mái tóc em

Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen

Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính

Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh

Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời

Anh đã trao, dẫu em không nhận.

.

Thủy Vũ

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s