Câm lặng

Em sống trong cái kén của riêng mình

Câm lặng đau một nỗi đau cô độc

Như con tằm rút ruột kéo những sợi tơ vàng óng

Em rút ruột mình se lại những nỗi đau…

Tằm kéo tơ dâng đời những nhiệm màu

Em rút nỗi đau chả mang lại cho ai niềm hạnh phúc

Nhốt mình trong kén u sầu mong ngày đổi kiếp

Rũ bỏ thân tằm

thành ngài

chui khỏi kén…

hồi sinh

Để sức tàn sống cho trọn nghĩa tình

Rồi âm thầm chết trong một chiều thu tàn úa

Em chả để lại gì cho đời…dù nhỏ nhoi

hay chỉ là nỗi nhớ

Chả để lại gìem mãi mãi hư vô

Em không như con tăm biết dâng kén nhả tơ

Em không biết yêu người, yêu cuộc sống

Anh cứ trách mắng đi …

nhưng tất cả đều là vô vọng…

Em giăng kén nỗi buồn…

nhốt chặt những đau thương.

.

Vân Hồng

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s