Để nhớ một thời ta đã yêu

”Cuộc sống luôn vội vã với bao nghiệt ngã,
Xô cuốn ta miệt mài.
Một bước chân trượt ngã đã trôi thật dài
Lạc mất nhau ngày mai…”

Vì ta đã nhiều lần ướt mưa

”Ta đã trải qua một quãng đời chỉ sống trong những ngày mưa
Không cần biết nắng có chói chang hay ấm áp ở một nơi nào khác
Chỉ cần biết ngay bên cạnh ta đây là gió mưa tan tác
Khát khao một chiếc dù
Nên ta hiểu rõ giá trị của nỗi đơn côi…”

Lời Mị Nương

”Anh quá chậm mà em thì đang vội
Em đã chờ anh đến phút cuối cùng
Anh cứ giấu những điều định nói
Xây quanh mình thành quách thủy cung…”

Trái tim bên hàng rào

”Những hàng rào khốn khổ trên môi
Ngăn không cho anh tới được chân trời
Đám mây thiên thần ngoài tầm tay với
Không lẽ ta lang thang cho chấm hết cuộc đời.”

Thơ cho ngày của em

”Em chẳng khác, em chỉ là phụ nữ
Gọi tên anh cho yên ổn bản thân mình”

Tiếng hót

”Thơm ngát giây phút sau cùng
hơi thở tan vào mộng
hành trình vẫn có tình anh…”

Trăng và phố

”m còn nhớ vầng trăng khuya trong vắt
Leo ngu ngơ lên đỉnh dốc trời
Trăng ngoài này đã lâu rồi quên mọc
Tự cái ngày phố xá lên ngôi…”

Đi tìm sự bình yên

”Sống khó quá làm sao không mệt mỏi
Đi đâu giờ để có được bình yên?
Giữa nhà mình gió bão vẫn từng cơn
Lòng không tĩnh làm sao đời tĩnh được?”

Bài thơ dang dở

”Đã hạ rồi
Ve lại hát bản sầu ca muôn thuở
Anh lại viết những bài thơ dang dở
Mới được nửa lòng đã thấy tháng Sáu qua…”