Em tối nay, thốt nhiên hiểu rằng ban công của em không có điểm tựa, vì ở giữa lưng chừng trời đất, thành ra hụt hẫng dài lâu…
Chuyên mục: Góc chữ của Phiên Nghiên
Hết thời thương nhớ…
…tôi thấy kỷ niệm bơ vơ quá, bơ vơ giữa những chiều ngơ ngác đang rơi, vì tôi là kẻ cuối cùng níu giữ, mà bây giờ tôi lại buông tay…
Ừ thì rơi. Ừ thì chơi vơi…
Khóc tháng năm trôi
Tôi đang thương nhớ điều gì, sao sớm nay thấy mình tan hoang thế?…
TÌNH ƠI, CÓ THỂ LÀ ĐÃ MUỘN RỒI!
Ta luôn băn khoăn làm sao giữ cho đừng chia ly, dù chưa hề có một sự tương phùng nào. Giống như cách ta lắc đầu cười với ánh đèn loi lẻ, rằng tất cả đã quá muộn, khi chưa thực sự có một sự bắt đầu…
AI TREO NỖI ĐAU LÊN NGỌN TÌNH HẠNH PHÚC?
Mọi thứ rốt cuộc chỉ là tìm kiếm bình yên, nên nếu có thể làm điều gì khiến cho nhau an lạc, sao lại có thể chối từ?
TRÁI TIM SON TRẺ
Muốn ghì anh trên vai em. muốn giấu anh vào tóc em… để em ngủ êm đềm trong suốt cuộc đời làm người…
Ở CUỐI CON ĐƯỜNG!
Nàng vẫn hay tự hỏi, ở cuối con đường là gì? Khi những điều nàng vẽ ra rồi nàng quyết tâm đều có thể nên hình nên dạng, mà trái tim cố gắng thế nào vẫn chịu một sự trách móc thua thiệt. Ở cuối con đường là gì, khi mỗi ngày coi một tờ lịch thì hốt hoảng, đọc một status của bạn thì nước mắt rớt, sợ những điều hạnh phúc quá vẹn tròn, và bắt đầu bỏ rơi trái tim mình tự bơi vội vã qua thời gian. Ở cuối con đường là gì, khi chỉ mới sống hơn phần ba cuộc đời đã thấy mỏi mệt xuôi vai, thấy niềm tin chói lòa như phượng đỏ rồi nhận ra mùa hè đã khuất ngàn xưa, không trở về nữa…
Muốn..
Nắm bàn tay anh rồi đặt xuống đời một đóa hoa tình yêu vỗ về gió mưa… Em ngước nhìn những da diết, không một lời hẹn hò, không một câu thề hứa. Mà dịu dàng sáng tối ngủ ngoan trong em.
Ngơ ngác đời nhau
*Nàng trơ trọi trong ký ức của mình. Nàng biết rõ mình đã làm gì, đã nói gì, đã chấp nhận gì… chỉ là khi nhìn thấy nụ cười nhạt hơn sương đó, nàng chỉ muốn vùi mặt mà khóc nấc. Rồi tự thấy mình phải mạnh mẽ, vì chẳng còn ai cho mượn một bờ vai, hay một cánh tay vụng về nữa…*