Nhật kí

anh đừng đi, em không cách chi tìm
em biết trốn vào đâu cho bớt nhớ…

Viết cho em

Chúng mình dần dần trở thành khó hiểu trong nhau
Câu chuyện như ấm trà nước thứ ba nhạt thếch
Em vặn vẹo bàn tay, anh so bờ vai lệch
Trái tim chúng mình hai nhịp cứ chênh…
.

Có một bài thơ không bươm bướm

Anh đã có những ngày buồn như thế
Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang …

Biết

Biết không đi trọn ngày mai
Biết trăm năm chỉ ván bài…
em thua!

Tim em

Từ đấy thương cha em nín khóc,
Cha em thường thấy mặt em vui
Người đời cũng tưởng em sung sướng
Em biết tim em đã nát rồi!

Bài giã biệt

”Em sẽ đặt vài ngón tay tình cảm lên vai anh
rồi vội vã đẩy lui vì chợt nhận thấy rằng
anh chỉ còn là một công trình điêu khắc.”

Chuyện cổ

”Hội đã tan nhưng nàng không về nữa
Thóc và kê đã xanh mượt cánh đồng
Lững thững đàn trâu đi trong tiếng sáo
Tiếng sáo thì trôi tít mãi tầng không…”