Không thể trơ trơ như đá giữa cuộc đời
Con người
Tồn tại
Với trái tim thương nhớ đầy vơi…
Chuyên mục: Uncategorized
Buổi sáng vô chừng
Nhạc chảy một dòng, nghe đau điếng
Ta chảy một dòng lệ trong ta
Sáng thức dậy không ai lên tiếng
Đưa tay mình ta bắt tay ta
Chuyện ngày thường
Ðể nhận ra cuộc đời
Hệt như là cổ tích
Ước niềm vui – khi mở bừng con mắt
Tất cả đều có cạnh bên
Bạn – người yêu – hoa và nắng êm đềm…
Ngày sáo sang sông
Bỏ lại sau lưng
lời chim hót lỡ làng
sông chiều nay chao chát sóng…
Anh quá bận để yêu em
Anh trả em những cỏ biếc, nắng êm
Trả những nụ hôn nồng nàn hình như từng có
Tất cả như bóng mây râm thoáng qua trời giông gió
Giờ bình yên rồi. Anh bận lắm, em biết không?
Từ phía bên kia
Ngày ngắn đêm dài
Không gian và những báu vật của hai ta
Đủ để em thấy mình giàu nhất trần gian
Đủ để em biết rằng
Trên đời có một điều vĩnh cửu
Dù vẫn nông nổi thế
Nhưng em tin…
Tự khúc
Đã bảo mình đừng nhớ
Lại sợ người sẽ quên
Những chiều qua phố cũ
Chợt nghe mình gọi tên…
Thơ tình người lính biển
Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không biển nữa. Chỉ còn anh với cỏ
Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên…
Một mùa đông
Ngày một ngày hai cách biệt nhau
Chẳng được cùng em kê gối sầu,
Khóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽo,
Cùng cười những chuyện thế gian đau…