Chiều chuyển gió

Sống bên em thấm thoắt mấy năm trôi
Lòng sao vẫn ngỡ ngàng như mới gặp?

Buổi sáng

Nhặt trên gối sợi tóc ngắt lại kỷ niệm một nhánh đen Giường chiếu thênh thang Tiếng chim gì không rõ thưa thớt trong mưa Feeling Blues nghe chật quá Chẳng thấy mặt trời Nhiều khi đơn độc muốn thức dậy ở một cõi khác hình dung một nụ cười đưa sợi tóc lên ngậm…

Buổi sáng

Tiếng chim gì không rõ
thưa thớt trong mưa
Feeling Blues
nghe chật quá…

Tàn thu

Này những hàng cây đứng trơ xương
Có đứng như ta đứng nát lòng
Có như ta đứng chờ không hẹn
Một người… không biết nhớ ta không?

Em và mùa xuân

Em chợt đến, phù du như bóng xế
Ta bàng hoàng thức giữa cơn mơ
Em có để chút gì trên dấu cỏ
Mà hương thơm bay suốt bốn mùa…

THÍCH THÌ NHÍCH

Vài độc giả của Page đã nhắn tin, có cái là public comment, có cái là private message, có cái thắc mắc, có cái trách móc,… Chung quy ở vấn đề tại sao Phiên Nghiên ko post cả bài thơ dưới comment đầu tiên như xưa nay nữa?

Có một thời anh là của riêng em

Có một thời anh là của riêng em
Từng ý nghĩ đọng trong từng ánh mắt
Anh nhìn em, những gì em cảm nhận
Tất cả giành cho em – cho riêng em…
.