Tôi không buồn những buổi chiều
Vì tôi đã sống rất nhiều ban mai..,
*HÀNH TRÌNH MẬN GAI
Cảm giác rất kỳ lạ khi bước vào rừng anh. Là lúc nào cũng biết đang ở trong anh mà vẫn cô đơn loi lẻ, nhói đau trên mỗi đầu ngón tay khi chạm gai, nhưng thích thú khám phá từng bước chân hoang dại. Những bước chân đầu tiên của em là những bước chân đầy em nhất. Có chút nuối tiếc ánh nắng cũ phía ngoài kia, nhưng yêu thương gìn giữ cảm giác này biết bao…
Hỏi
Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào?
– Chúng tôi đan vào nhau
Làm nên những chân trời
Tôi hỏi người:
– Người sống với người như thế nào?
ĐƯỜNG TƠ MONG MANH NHƯ KHÓI…
Nàng dẫu từng thấy cô đơn triền miên trong tình yêu của mình, nhưng nàng luôn có tri kỷ…Rõ là tri kỷ không đem lại một cảm giác giận dữ tột cùng như người yêu, và người yêu không đem lại sự an toàn rộn rã như tri kỷ. Yêu thương nào cũng tột cùng, có thật như vậy không?
Tôi và Zen (4)
…Tôi đã ước gì mình có thể biết được những điều này sớm hơn. Đó là khi tôi ở thời mới lớn, như con chim non mới ra ràng, lúc đó cái Tôi cao ngút trời, và trong tôi chứa quá nhiều khoảng không trống rỗng cùng nỗi cô đơn đậm đặc mà không hiểu vì sao…
Ừ THÌ LỖI TẠI NHỮNG VÌ SAO…
Bạn nhớ nghen, lúc có gì mà ngang trái đau lòng quá, cứ đổ thừa những vì sao… Rồi buông xuống mà sống cho tốt hơn, vì chính cái sự đau đớn kia mà còn lấp lánh vậy, cuộc sống quý giá này lấp lánh biết bao nhiêu…
Thiên di
Kiếp trước tình là mây gió
Kiếp này tình vẫn thiên di…
Giữa ngã ba sông
Ta về giữa ngã ba sông
Sậy dài hun hút,
Buồn không bóng người
Dang tay, ngửa mặt mà cười
Thấy con sẻ trắng ngang trời bay đi…
Không đề cho một người
Có một ngày em đi về phương ấy
Một mình anh ngồi lại ở dốc đời.
Bão giông, những chân cầu đổ gãy
Mà trời mãi xanh màu hai mươi…