*đọc mấy câu lục bát à ơi…* À ơi, vật đổi sao dời Cái hoa thành quả, quả rồi thành cây À ơi, nước hóa thành mây Mưa trôi ra biển, vơi đầy mùa trăng À ơi, núi hóa đất bằng Đêm đêm rơi vệt sao băng cuối trời À ơi, cái kiếp con người…
Tim em
Từ đấy thương cha em nín khóc,
Cha em thường thấy mặt em vui
Người đời cũng tưởng em sung sướng
Em biết tim em đã nát rồi!
Bài giã biệt
”Em sẽ đặt vài ngón tay tình cảm lên vai anh
rồi vội vã đẩy lui vì chợt nhận thấy rằng
anh chỉ còn là một công trình điêu khắc.”
Chuyện cổ
”Hội đã tan nhưng nàng không về nữa
Thóc và kê đã xanh mượt cánh đồng
Lững thững đàn trâu đi trong tiếng sáo
Tiếng sáo thì trôi tít mãi tầng không…”
Với biển lần đầu
”Đời người ngắn ngủi sao
biển thì dài rộng thế…”
Buổi sáng vô chừng
”Sáng thức dậy, ngáp dài lười biếng
Đi tới lui mới thấy mình già
Một ngày sẽ hai mươi bốn tiếng
Lắc cái đầu ta thấy bóng ta…”
Đôi mắt
Dòng mãi dòng trôi
Lời hẹn vài năm thành lời ly biệt
Đường dây viễn liên quay nửa vòng da diết
Thì thầm nhau qua đôi mắt thinh không…
Bụi vàng
”Có đọng lại trong em một chút bụi vàng
Trái tim nguyên vẹn của ngày lầm lỡ
Tại sao? cứ hỏi tại sao vậy chớ!
Chỉ một lần không vội nắm tay em…”
Trở lại biển
”Ta sẽ đến biển rạn vỡ
nhìn xuống trái tim mình
nỗi buồn hoá đá
những mảnh vỡ cuối cùng
gửi lại
đời nhau …”