anh đừng đi, em không cách chi tìm
em biết trốn vào đâu cho bớt nhớ…
Vô ý
Bởi vì sự tàn ác
Có thể thành thói quen…
Viết cho em
Chúng mình dần dần trở thành khó hiểu trong nhau
Câu chuyện như ấm trà nước thứ ba nhạt thếch
Em vặn vẹo bàn tay, anh so bờ vai lệch
Trái tim chúng mình hai nhịp cứ chênh…
.
Có một bài thơ không bươm bướm
Anh đã có những ngày buồn như thế
Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang …
Tập đi
Tập đi suốt cả một đời
Mà chân chưa chắc là đôi chân mình.
Thơ cho một người họ Huỳnh
”Người xa cách như chưa hề gần gụi
Làm sao người hiểu được đớn đau tôi?”
Biết
Biết không đi trọn ngày mai
Biết trăm năm chỉ ván bài…
em thua!
Nước mắt
”Mẹ sinh em tháng bảy mưa ngâu
nước mắt đủ để bắc cầu Ô Thước…”
Thà như ngày thơ ấu
Nếu biết tình như thế
Chẳng lớn lên làm gì
Thà như ngày thơ ấu
Hai đứa cầm tay đi…